LUYỆN THI VIOLYMPIC TOÁN 4-MẸ THẦY MẠNH TỬ DẠY CON

Mạnh tử là một tronc những nhà hiển triết cổ

đại nổi tiếng của Trung Quốc và Á Đông, học trò của Khổng Tử. Mạnh Tử là do gọi tắt từ Mạnh Phu Tử mà ra, ông họ Mạnh, tên Kha, sinh ở ấp Trâu, nước Lỗ vào năm 372 trước công nguyên. Ông thuộc dòng Công tộc Mạnh Tân, cha là Khích Công Nghi, mẹ là cửu Thị, còn gọi là Mạnh Mẩu.

 >>Luyện thi Violympic toán 4

Sở dĩ Mạnh Tử nên bậc thánh hiền, ngàn đời lưu danh, tôn làm bậc thầy, phần lốn đều do công đức dạy dỗ của mẹ – bà Mạnh Mẫu. Khi Mạnh Tử lên ba tuổi thì cha mất, nhờ mẹ hiền dạy dỗ, giáo hoá mà trưởng thành.

>>Ôn thi đại học trực tuyến

Sách xưa có chép rằng, hồi Mạnh Tử còn nhỏ, nhà ở gần nghĩa địa, nên suốt ngày phải chứng kiến toàn là cảnh thê thảm: đào huyệt, kẻ la, người khóc. Mạnh Tử thấy thế cũng rủ chúng bạn bày đặt ra trò tông táng mà chơi, cũng than khóc, kể lể, kêu la…

Bà Mạnh Mẫu nói:

  • Nếu cứ ở đây lâu ngày, con ta sẽ hư hỏng tính tình.

Sau đó, bà dời nhà đến ở gần chợ.

Hàng ngày, Mạnh Tử ra chợ, thấy thiên hạ mua bán nên về nhà cũng bày trò rao hàng, bán bánh, bưng thịt vối bọn trẻ con lân cận. Bà mẹ lại nói:

  • ở đây lâu ngày, con ta khó thành người!

Bà lại dòi nhà đến gần trường học. Thấy đám             trẻ  con

đến trường siêng năng học hành, ăn nói có                lễ        phép,     biết

cách chào hỏi, Mạnh Tử cũng bắt chước chúng, đòi vối mẹ cho mình đi học.

Bà Mạnh Mẫu rất đỗi vui mừng:

  • Chỗ này là chỗ tốt, ta nên ỏ.

Một hôm, Mạnh Tử thấy người hàng xóm chọc tiết lợn, liền chạy về nhà hỏi mẹ:

  • Thưa mẹ, họ giết lợn để làm gì vậy!

Vui miệng, bà Mạnh Mau trả lời:

  • Họ giết lợn để cho con ăn thịt?

Nói xong, bà vô cùng hối hận, nghĩ thầm rằng: “Con mình còn bé, chẳng lẽ mình là mẹ nó mà lại nói dối”. Nghĩ vậy, tuy trong nhà túng thiếu, ngay buổi sáng hôm ấy bà cũng ráng chắt bóp mua lạng thịt lợn về cho con ăn, để giữ chữ “tín” vối con.

Hôm khác, Mạnh Tử đang đi học, bỗng nhiên bỏ lớp học chạy về nhà, chẳng muốn đi học nữa. Bà Mạnh Mẫu đang ngồi dệt vải bên khung cửi, thấy con hư như vậy liên cầm dao chặt đứt tấm vải đang dệt dỏ trên khung. Mạnh Tử lấy làm sỢ sệt, chẳng hiểu vì sao mẹ mình lại hành động như thế. Bà mẹ chậm rãi giảng giải:

  • Việc học hành của con cũng giông như việc dệt vải của mẹ, cần phải chắp nôi từng sợi mới thành tấm vải. Con bỏ học chẳng khác nào mẹ cắt đứt tấm vải này. vả lại, mẹ dệt vải là để nuôi con ăn học, nay con thôi học thì mẹ còn dệt làm gì nữa?

Mạnh Tử hối hận vô cùng, xin lỗi mẹ, trở lại lớp học. Từ đấy ra sức học tập, không dám biếng nhác, lớn lên trở thành bậc đại hiền. Đó cũng là nhờ công ơn dạy dỗ của mẹ từ khi thầy còn nhỏ.

Related Posts

Leave a Reply