KHẤU KHÍ TÙNG THIỆN VƯƠNG

Tùng thiện vương tên thật là miên thẩm, con

thứ 10 của vua Minh Mạng, là một ông hoàng nổi tiếng hay thơ và có khuynh hướng xã hội. Ông có người em khác mẹ là Tuy Lý Vương tên thật là Miên Trinh cũng giỏi thơ. Vua Tự Đức là một người rất tự mãn về tài học vấn thơ văn của mình thế mà cũng đã phải hạ bút khen hai ông là “Thi đáo Tùng Tuy thất thịnh Đường”.

>>Luyện thi Violympic với giáo viên dạy giỏi:Xem ở đây

Vào một ngày lễ khánh thọ đản triều Tự Đức, nhà vua cho họp mặt các ông hoàng danh tiếng vào Đại Nôi nghe vua nói về sự thịnh trị của quốic gia. Vua Tự Đức không ngót khen ngợi triều đại của vua cha Thiệu Trị.

>>Xem các bài viết khác

Vua nói xong rồi yêu cầu các ông hoàng có văn thơ gì hay thì xướng họa cho vui. Các ông hoàng vâng lệnh thi nhau làm nhưng làm xong ai cũng ngại không dám đọc trước. Các ông ngại vì hai lẽ, sợ đọc trước mặt vua nhỡ có húy phạm gì thì lụy vào thân, thứ hai ai cũng tôn sùng Tùng Thiện Vương nên muốn để cho Vương đọc trước. Thấy thế Vương không thể từ chối được đành phải có vài lời trước khi đọc bài thơ mới của mình rằng:

  • Nhà tôi ở bên bờ sông Lợi Nông, hằng ngày bọn bán than, bán củi, bán tranh, bán tre qua lại luôn. Tôi hiểu rõ hoàn cảnh của họ và có làm một bài thơ “Mại Trúc Dao”. Nhà vua bảo đọc thì tôi đọc nhưng tôi chỉ ngại một điều, thơ làm cho lê dân thiếu cái khẩu khí vương tôn, không rõ có làm phật ý các ngài không?

Vua Tự Đức liên bảo:

  • Hoàng thúc là một thi ông danh bất hư truyền mà còn ngại gì!

Tùng Thiên Vương đọc:

“Ngày vác hai cây trúc,

Bán đi để dằn bụng.

Trong cửa tre chất cao,

Ngoài cửa tiền chẳng trao.

Chẳng nói thì thật khổ Nói thì roi quật chú Ồichôi cha!

Bỏ quách ra về lụy nhỏ sa!

Rày về sau đừng đốn tre nữa,

Đói, nằm trong tre chết củng đủ”.

Bài thơ tô cáo cái thảm cảnh của ngươi dân nghèo. Nghèo đến nỗi nhà không còn gì mà bán nữa, phải đốn tre mà bán. Bán lại không được tiền. Bọn có quyền thế, có tiền, ức hiếp dân đến thế là cùng. Phải chăng đây là thời thịnh trị?

Các ông hoàng nghe xong, ai cũng tái mặt. Tự Đức giận lắm. Ông không ngà Tùng Thiện Vương lại chơi thâm đến như thế. Tuy thế, Tự Đức vẫn cố gắng nói giọng bình thản:

  • Bài thơ vẫn có khẩu khí vương tôn. Không phải là Vương thì không ai dám làm như thế!

 

Related Posts

Leave a Reply